Biết đủ là đủ, đợi đủ bao giờ mới đủ? Biết nhàn là nhàn, đợi nhàn bao giờ mới nhàn?
📖
Bạn tôi kể về một đứa cháu gái, họ hàng ở quê. Nhà cháu rất nghèo. Khi hỏi “Kinh tế thế nào” thì cháu nói “Ổn chú ạ. Ruộng cấy đủ thóc ăn quanh năm, mảnh vườn sau nhà, mùa nào có rau đó. Chả thiếu thứ gì. À, mà tháng chín này, cu Tý nhà cháu đến trường, cháu đang thiếu tiền để mua cho nó một đôi dép”. Số tiền mà cô cháu này thiếu chỉ là mấy chục ngàn.
Tôi chợt nhớ tới một người bạn cùng quê, hiện đang sống ở Hà Nội. Gia đình anh khá giả hơn. Vợ chồng anh có hai cậu con trai. Họ đã lo được cho một đứa du học ở Mỹ. Giờ họ đang phải lo cho đứa thứ hai du học như anh nó. Số tiền họ thiếu mỗi năm là… hàng tỷ đồng.
Có cái gì đó như là nghịch lý: người nghèo thiếu ít hơn, người khá giả thiếu nhiều hơn!
Khi đi bộ, bạn thiếu xe đạp.
Khi có xe đạp, bạn thiếu xe máy.
Khi có xe máy, bạn thiếu ô tô.
Khi chưa có nhà, bạn chỉ thiếu tiền mua căn hộ.
Khi có căn hộ, bạn sẽ thiếu tiền mua biệt thự…
Càng giầu, thì cái thiếu càng lớn hơn, cho tới khi… bạn ngộ ra đạo lý: biết đủ là đủ.
Tuy nhiên, không dễ ngộ ra đạo lý này. Chính lòng tham vô đáy của con người là trở ngại lớn nhất, như câu chuyện ngụ ngôn dưới đây:
Một vị tướng quân có công lớn, được Vua ban thưởng theo cách sau: tướng quân có thể phi ngựa liên tục không ngừng nghỉ; ngựa phi tới đâu thì đất Vua ban tới đó. Và thế là vị tướng quân này đã lên ngựa, phi liên tục trong nhiều ngày không nghỉ. Ngựa của ông đã đi qua những vùng đất bao la rộng lớn. Ông thấy đất vẫn chưa đủ rộng. Phi tiếp. Khi người và ngựa đã rất mệt, ông vẫn cố gắng. Ông muốn lãnh địa của mình phải rộng lớn hơn tất cả. Cuối cùng sức lực cũng cạn kiệt, cả người và ngựa đã gục ngã xuống mặt đất. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, ông mới hiểu rằng, thực ra mình không cần nhiều đất như thế (mà chỉ cần có sáu tấc).
Người không biết đủ, dù giầu mà vẫn nghèo. Họ luôn nhìn lên những thứ người khác có mà mình không có. Họ chẳng bao giờ hài lòng với những gì mình đang có.
Người biết đủ, dù nghèo mà không nghèo. Họ không dằn vặt vì những thứ mình không có. Thay vào đó, họ trân trọng và hạnh phúc với những gì mình đang có.
📖 GIỮ CÂN BẰNG GIỮA ĐỦ VÀ KHÁT VỌNG
Tri túc thường lạc là “biết đủ thường vui”. Đây cũng là một ý với hai câu thơ của Nguyễn Công Trứ trong bài “Chữ nhàn”:
Trí túc tiện túc, đãi túc hà thời túc
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn hà thời nhàn
Nghĩa là:
Biết đủ là đủ, đợi đủ bao giờ mới đủ?
Biết nhàn là nhàn, đợi nhàn bao giờ mới nhàn?
cách sống “đủ” nghe qua rất hay. Nhưng vấn đề nảy sinh là:
Chúng ta đang sống trong một thế giới cạnh tranh dữ dội, và mọi người hầu như chạy đua rất nhanh hàng ngày. Nếu ta sống đủ sống nhàn thì có lẽ là chúng ta thì vui, nhưng con cái ta có thể bị bỏ lại sau vì thiếu rất nhiều cơ hội giáo dục (rất tốn tiền) trong đời, và nếu nhiều người trong quốc gia không chạy nước rút hàng ngày thì quốc gia sẽ nghèo đói, và sẽ bị các nước khác chà đạp xâm lấn. Trên trường chính trị thế giới, nghèo là một cái tội, người nghèo nước nghèo thì thường bị hiếp đáp.
Vậy chúng ta phải giải quyết vấn đề này thế nào?
nếu ta còn trẻ, đường còn dài, thì ta chẳng có cách nào khác hơn là nhập cuộc chạy đua cùng tất cả mọi người khác. Nếu ta không đi theo được vận tốc của đời, ta sẽ bị bỏ lại phía sau với những hệ quả nghèo đói của nó.
Điều chính là tìm cách giảm stress trong cuộc chạy đua đó:
1. Nhắm vào năng suất hơn là nhiều giờ:
Không nên làm việc quá nhiều giờ, cho đến nỗi năng xuất mỗi giờ của mình bị giảm xuống. Làm nhiều giờ vừa phải, dành thời giờ nghỉ ngơi và vui với gia đình, thiền, cầu nguyện, thể thao Các giờ nghỉ này, sẽ làm cho ta giảm stress và giữ năng xuất làm việc cao.
2. Đừng ganh ghét với mọi người đang trong cùng cuộc đua với mình:
Đây là lỗi lầm lớn nhất của nhiều người. Họ làm việc mà giành giật và ganh ghét với bạn cùng phòng, cùng lớp. Chẳng lý do gì mà các vận động viên trong một cuộc chạy đua lại ganh ghét nhau. Chằng lý do gì mà các vận động viên không thân thiết với nhau. Mỗi chúng ta chỉ cần nghĩ là mình làm việc nhanh, làm việc tốt là vì mình luôn cố dùi mài và nâng cấp kỹ năng làm việc của mình, mình đang tự chiến thắng mình mỗi ngày, chứ chẳng tranh giành gì với ai cả. Cố gắng của mình sẽ đưa mình đến đâu là tự nó.
3. Luôn cố gắng nhìn mọi người chung quanh với cặp mắt cảm thông và nhân ái.
Một cái nhìn dịu dàng về thế giới luôn làm cho lòng ta dịu dàng nhân hậu. Giảm stress, giảm căng, mà không giảm vận tốc làm việc.
4. Và chạy theo dòng chảy không nhất thiết là phải chạy đầu.
Nếu trời cho mình vận tốc nhanh, chạy đầu, thì tốt. Không thì chạy ở khoảng giữa cũng là tốt, không thụt lùi là được rồi. Cố chạy quá sức của mình thường là lý do chính của stress và trăm loại bệnh giết người khác.
Nói chung là nếu ta phải ở trong cuộc chạy đua, thì tìm cách quân bình, giảm stress, nhân ái, và dịu dàng, hơn là phải căng thẳng, mệt mỏi, ganh ghét, giành giật… Thường thì stress hay thoải mái đến từ thái độ, cách làm việc và cách quân bình thời gian của ta hơn là chính vận tốc công việc.
SỰ KHÁC NHAU DỄ THẤY NHẤT GIỮA NGƯỜI GIỎI VÀ NGƯỜI DỞ!
📖
Tới lúc đi làm rồi bạn sẽ hiểu, những người giỏi không chỉ đơn thuần là giỏi về kỹ năng, nhiều kinh nghiệm, có thể hoàn thành tốt mọi việc đâu. Họ còn có nhiều thứ hơn thế! Để nhận ra một người giỏi và một người dở cũng không khó, chỉ cần một thời gian tiếp xúc, quan sát cách họ phản ứng, hành động và cư xử với mọi người là sẽ ra ngay thôi.
Dưới đây là 16 sự khác nhau dễ nhận thấy nhất giữa họ - những người giỏi và người dở, kể cả trong cuộc sống lẫn công việc!
1. Những người giỏi luôn biết cách tự tạo cảm hứng cho chính mình, những người dở thì khác, với họ tất cả mọi thứ đều nhàm chán
2. Người giỏi sẽ không bao giờ phô trương những thứ mình biết, còn người dở, họ chỉ đang tỏ vẻ là mình biết nhiều thứ thôi
3. Sự đố kỵ, không chấp nhận người khác giỏi hơn mình chính là điều cản trở người dở phát triển
4. Người giỏi họ tự biết vị trí của mình ở đâu, họ cần được thừa nhận thành quả vì bỏ ra công sức chứ không phải chỉ được nghe những lời sáo rỗng là đã hài lòng
5. Người giỏi luôn biết cách tiết kiệm thời gian cho những quy trình cũ, và đề cao sự sáng tạo, cách làm mới
6. Những người dở luôn giỏi làm to chuyện, chứ không tập trung giải quyết vấn đề
7. Dĩ nhiên đúng giờ vẫn là một yếu tố rất quan trọng. Nhưng quan trọng hơn nữa là cách quản lý và sử dụng thời gian.
8. Người giỏi luôn biết học hỏi từ thành công của người khác, còn người dở lại tìm cách phủ nhận chúng
9. Lãnh đạo giỏi sẽ biết cách đánh giá công tâm về khả năng của những người làm việc phía dưới mình
10. Người giỏi sẽ tin tưởng người làm việc cùng mình, người dở thì chắc chắn không, họ sẽ luôn nhìn ra lỗi nhưng không có cách khắc phục
11. Người dở không bao giờ thừa nhận người khác giỏi hơn mình
12. Cách cư xử với đồng nghiệp, nhân viên hay đối tác cũng sẽ thể hiện bạn là người giỏi hay không
13. Khi gặp vấn đề, những người giỏi rất biết cách giữ sự bình tĩnh
14. Có một điều rất dễ nhận biết nữa là những người dở rất giỏi nịnh nọt, xu thời
15. Chính vì không bao giờ nhìn về phía trước để lên kế hoạch, cố gắng nên những người dở cứ mãi dở mà thôi
16. Người giỏi sẽ luôn có chính kiến và nói ra ý của mình, chứ không bao giờ mượn lời người khác
ở otofun, khi phần lớn người tham gia diễn đàn đều là trung niên, u30 trở lên, nhà cửa công việc đàng hoàng, quan tâm đến xe pháo, rau cỏ, con cái, thì người ta hiểu đc rằng cần phải tôn trọng nhau, thì người ta lịch sự gọi nhau là CỤ
.
ở webtretho, khi phần lớn người tham gia đã đều phải banh háng ra để tòi một sinh linh ra, cho dù còn bé tí mới mọc lông hay là đã bằng đường ống Sông Đà, chỉ cần quan tâm đến việc bồ bịch (của chồng và của mình), đến dinh dưỡng cho con, đến giảm cân (dù bụng lúc nào cũng lều bều mỡ), đến Võ Tắc Thiên, đến Hà Hồ, đến Kim Tan,..., thì người ta gọi nhau là MẸ
.
ở tinhte, khi phần lớn người tham gia là dân biết chút chút về công nghệ, nhưng lại có cả người có tiền sắm này sắm nọ lẫn người chỉ biết hóng, nhưng đều chung đam mê hightech nên họ thân thiện gọi nhau là BÁC
.
ở 5 ô vuông (HaiVL), khi phần lớn người tham gia là các cháu rải đều từ cấp 1 đến đại học, nhiều nhất là sinh viên, ko cần quan trọng số tuổi, chỉ cần não ít chất xám và biết buồn cười trước những cái đéo ai cười, biết post truyện hàn quốc, biết post ảnh gái hở hang, biết viết sai chính tả, biết làm thơ,..., nói chung là biết làm những thứ rất nhảm , thì người ta gọi nhau là THÁNH- thánh thơ, thánh ảnh, thánh bưởi, thánh bòi, thánh đi ỉa, thánh đắp chăn, thánh quay tay,..
.
còn ở vOz, khi thành phần tham gia là tất cả những thành phần kể trên- sinh viên ăn mì tôm quay tay 24/7 như ở ﹾﹾﹾﹾﹾ cũng có, nhà giàu ăn chơi như ở otofun cũng có, buôn chuyện showbiz, tips làm đẹp, dinh dưỡng cho bé, đủ thứ trên trời dưới bể như ở wtt cũng có, ghiền đồ điện tử như tinhte cũng có, nói chung là đủ thể loại, nhưng họ đều có điểm chung- thích chửi, chửi từ Á sang Phi, chửi từ tivi đến tủ lạnh, chửi cả nhím lẫn vịt, chửi cả nhân vật truyện, bán mía cũng chửi, chửi dân chủ lẫn cộng hòa, giàu cũng chửi mà nghèo cũng chửi, chửi cả tư bản lẫn cộng sản, ko phịch thì chửi là ngu còn phịch thì chửi là đĩ,..., cho nên, những con người ấy gọi nhau bằng cái tên là THÍM